Chương 23 - [Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

[Trùng Tộc] Khôi Phục Mỹ Thực Ở Thời Đại Tinh Tế

Dự đoán hôm nay sẽ cực kỳ bận rộn, sáng sớm Cordis đã uống một ống dịch dinh dưỡng để lấy sức.

Sau khi đưa đồ ăn cho nhóm Obin xong, cậu chỉ ăn qua loa vài củ khoai nướng rồi bắt đầu hướng dẫn người máy mới học việc. Trong bộ kỹ năng của nó không có sẵn phần dạy nấu ăn, nên tất cả đều phải dạy lại từ đầu.

Ban đầu Tiểu Tám là người máy chiến đấu, nay “giải ngũ” chuyển thành người máy nhà bếp nên đã xóa hết dữ liệu chiến đấu trước đó, nhưng tám cánh tay cơ giới của nó vẫn vô cùng hữu dụng.

Cordis mở chế độ học tập cho nó, vừa làm mẫu vừa hướng dẫn, mà khả năng học hỏi của nó thì mạnh đến kinh người — có thể vừa nhìn vừa bắt chước thao tác theo, tám tay hoạt động cùng lúc.

Cordis nhìn Tiểu Tám phối hợp nhịp nhàng, chỉ trong ba giây đã l*t s*ch vỏ bốn củ đậu đất, trông vô cùng đẹp mắt, khiến cậu có cảm giác như đang xem một màn ảo thuật trình diễn vậy.

Những ngày qua, Cordis đã làm hơn một nghìn cân khoai nướng, nên từng bước trong quy trình cậu đều thuần thục như nước chảy mây trôi.

Tiểu Tám học rất nhanh, và có thể xử lý nhiều việc cùng lúc — tám cánh tay thay phiên nhau gọt vỏ, cắt lát, rửa sạch.

Khi Cordis bắt đầu ngâm đậu đất trong nước muối rồi phơi khô, nó cũng ghi nhớ toàn bộ quá trình, đến lúc độc lập thao tác thì tái hiện chính xác từng bước.

Cordis nhìn người máy bận rộn không nghỉ ngơi, đợi lúc lò nướng phát ra âm thanh báo hiệu, cậu mở ra, lấy phần Tiểu Tám vừa nướng xong, thử ăn, hương vị quen thuộc đến hoàn hảo.

Cậu suy nghĩ: loại người máy cao cấp này có thể ghi lại toàn bộ quá trình nấu ăn của cậu rồi tái hiện hoàn chỉnh không?

Nếu đúng vậy, chẳng trách Trùng tộc lại cẩn trọng với mảng ẩm thực đến thế.

Cordis quên mất rằng Tiểu Tám là mẫu đặc biệt — Marlec trung úy đã cho cậu mẫu người máy mà anh ta dùng quyền hạn cao nhất của mình để cấp.

Một người máy từng có thể chiến đấu với tinh thú, được gắn thêm mô-đun học tập siêu cấp và kỹ năng sinh hoạt, đương nhiên trở thành đỉnh cao trong dòng người máy dân dụng.

Sau khi bận rộn trong bếp một lúc, Cordis đoán nhóm Obin chắc cũng ăn trưa xong, liền đi ra ngoài và phân công vài công việc đơn giản cho họ.

Nếu là ở thế giới cũ, sức người chắc chắn kém hơn máy, nhưng thân thể Trùng tộc lại mạnh mẽ khác thường, Cordis cảm thấy có họ giúp đỡ thì chẳng kém gì dùng máy móc.

Cậu bảo Obin mang hai túi đậu đất lớn từ kho hàng đến, rồi phát cho mỗi người một con dao lột vỏ và một dụng cụ chứa đựng.

“Hiện tại máy móc trong tiệm còn ít, phiền các ông giúp tôi lột vỏ và cắt lát đậu nhé. Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, tôi muốn chuẩn bị nhiều thêm một chút.” Cordis nghĩ ngợi rồi nói tiếp: “Lát nữa xong việc, còn muốn nhờ các ông giúp nếm thử đồ ăn.”

Bốn á thư vô thức nuốt nước bọt.

Bọn họ vẫn còn thèm món đậu nướng vừa rồi, nghĩ đến lát nữa lại được ăn, lập tức tinh thần phấn chấn, tràn đầy động lực.

“Yên tâm đi, chúng tôi làm việc tuyệt đối không thua người máy đâu.” Obin cười dịu dàng: “Dù sao cũng lớn lên ở nơi cái gì cũng phải tự làm, tay chân của chúng tôi tuyệt đối không vụng về.”

Ba á thư khác liếc nhìn ông ta, trùng da ngăm cười toét miệng: “Chúng tôi làm việc, cậu cứ yên tâm đi!”

Cordis nhướng mày: “Không sao, tôi tin các ông sẽ không làm đậu đất thành lồi lõm đâu.” Cậu hoàn toàn tin tưởng vào sự nhanh nhẹn của Trùng tộc khi làm việc.

“Hà, cậu nói gì vậy chứ, đương nhiên là không rồi.” Á thư da ngăm cười sảng khoái: “Cậu cứ lo việc của cậu đi, chúng tôi nhất định làm tốt.”

Obin chợt nhớ ra một chuyện: “Cordis các hạ, lần trước cậu nói muốn ít đồ ăn lạ, lần này tôi có mang theo năm túi, đặt ở góc tường bên kia nhé.”

“Tốt quá, tôi cứ tưởng lần này không có!” Cordis vui mừng khôn xiết, lập tức đi xem kho hàng.

Năm túi thực phẩm đầy ắp được đặt ở nơi dễ thấy, Cordis kéo chúng sang chỗ trống, tránh để lẫn với các thứ khác.

Kho hàng có chức năng giữ nhiệt ổn định, nhưng nếu bị đè nặng thì dễ hư, không tốt cho việc bảo quản.

Cordis bấm ngón tay tính toán, hôm nay là ngày khai trương, món chủ lực vẫn là khoai nướng, cần chuẩn bị đủ lượng. Trong tiệm hiện chỉ bán một món, hơi đơn điệu, nên cậu định ra thêm món đậu đất nghiền.

Bây giờ có thêm rau củ, có thể tặng kèm một phần canh rau.

Dù sao cũng là ngày khai trương, chia sẻ niềm vui một chút cho khách hàng vẫn nên làm.

Tuy không biết Trùng tộc có thích rau củ không, vì mùi rau xanh vốn khó mà sánh được với hương thơm của khoai nướng, nhưng đây xem như một chút tâm ý riêng của cậu — bí mật thêm vào món bản thân yêu thích.

Dù khách hàng có thích, cậu cũng chưa thể đẩy mạnh món rau này ngay được, vì còn chưa biết liệu Obin có thể cung cấp đều đặn hay không.

Cordis dọn hai túi rau và hai túi đậu đất vào bếp dự phòng, quay người nhìn Tiểu Tám với tám cánh tay đang bay múa liên tục, trong lòng cảm thấy tương lai của mình sẽ nhẹ nhàng biết bao.

Khoa học kỹ thuật đúng là tuyệt vời!

Cậu tranh thủ về nhà một chuyến, đưa Tiểu Ái sang, đặt nó ở bếp để phụ rửa rau, còn mình thì bắt đầu đóng gói khoai nướng vừa ra lò.

Cửa tiệm vẫn chưa mở, nhưng mùi thơm lan ra qua khe cửa bếp, tràn ngập khắp cửa hàng.

Bốn á thư cúi đầu chăm chỉ làm việc, cuối cùng cũng xử lý xong toàn bộ số đậu đất mà Cordis dọn ra.

Tiểu Ái điều khiển bánh xe nhỏ, đẩy thùng lớn đựng đậu đất đã sơ chế vào bếp sau.

Khi cửa bếp mở ra, mùi đậu nướng càng tràn ra đậm đặc hơn.

“Obin lão đại, thơm quá!” Á thư da ngăm hít mạnh một hơi, nuốt nước bọt đánh ực.

Obin suy nghĩ một chút, rồi gõ nhẹ cửa bếp.

Cordis ló đầu ra: “Xong việc rồi à?”

Obin gật đầu, hơi ngượng ngùng: “Cordis các hạ, còn cần chúng tôi làm thêm gì nữa không?”

“Về sau cứ gọi tôi là Cordis thôi.” Cậu nhìn ra ngoài thấy đậu đất đã xử lý hết, quay đầu gọi: “Tiểu Ái, ra ngoài quét dọn rác một chút nhé.”

Tiểu Ái vui vẻ quay bánh xe, lon ton chạy ra ngoài.

Cordis ý bảo Obin vào bếp, kéo khẩu trang xuống hít một hơi, bưng phần đồ ăn đã chuẩn bị cho ông ta: “Đã nói nhờ các ông giúp, lát nữa giúp tôi nếm thử món mới nhé.”

Obin nhìn một thùng đậu đất nướng còn đầy hơn cả lúc trước, và một chậu canh rau xanh trông rất dễ uống, ông ta ngượng ngùng: “Ôi, chuyến này ra cửa đã có nhiều chuyện để kể cho hai nhóc nhà tôi nghe cả buổi rồi, tất cả là nhờ các hạ, tôi nào dám không biết ngại mà ăn nữa.”

“Có gì đâu, ngày thường các ông vẫn ăn được rất nhiều đậu đất này đấy thôi, chẳng lẽ tôi làm thì lại ăn ít đi? Vừa rồi các ông cũng ăn có ít mà.” Cordis trực tiếp cầm khay: “Nhờ các ông nếm thử giúp thì cứ ăn đi, ăn xong tôi còn muốn các ông phụ thêm việc.”

Xưa nay Obin chưa thấy thứ gì cầm tay mà nặng như vậy, lẳng lặng gật đầu: “Được, chúng tôi lập tức quay lại làm việc.”

Cordis cười: “Ăn nhanh đi, các ông thích là tôi mừng rồi, món tôi làm được các ông khen, tôi cũng vui lắm.”

Chờ Obin rời đi, cậu không nhìn qua cửa bếp nữa. Trong lúc họ xử lý đậu đất, bếp gần như không ngừng nướng khoai nướng, mùi đồ ăn thơm đến mức ngay cả Cordis vốn cực thích khoai nướng cũng thấy no rồi.

Lò nướng phía sau rất lớn, nướng xong, cậu mở lò, cân từng phần, đóng gói cho gọn rồi bỏ vào tủ giữ ấm.

Đóng gói xong thì tiếp tục mẻ kế tiếp.

Lúc nghỉ giữa chừng, cậu thử nấu một nồi canh, nhưng phát hiện món canh để một lúc là đổi màu, nhìn không đẹp mắt, cuối cùng cậu quyết định làm rau trộn.

Obin đợi cả bốn á thư ăn xong, họ biết còn việc cần làm, nên ăn thật nhanh, rồi theo Obin vào hỏi xem có việc gì cần phụ.

Cordis giao cho họ việc cân và đóng gói, dặn mọi người đeo khẩu trang và găng tay, cởi tạp dề đã mặc khi xử lý đậu đất ra để thay cái sạch sẽ.

Đụng vào đồ ăn thì phải kỹ tính hơn chút.

“Hôm nay khai trương, không biết sẽ có bao nhiêu trùng tới, nên tôi đóng gói sẵn. Lúc đông khách, họ có thể mua xong là đi ngay, chỗ ngồi trong tiệm của tôi không đủ.” Cordis giải thích.

Bốn á thư gật đầu, món đậu đất ngon như vậy chắc chắn sẽ có rất nhiều quân thư thích.

Tiểu Tám đang đảo đậu đất nghiền, các dụng cụ trên xúc tu đổi thành cây đánh trộn mà Cordis đặt riêng, rất nhanh đã ép khối đậu đất thành bột mịn.

Cordis đứng bên điều chỉnh tỷ lệ gia vị, cho vào từng thứ một, Tiểu Tám lại tiếp tục đảo thêm lần nữa, thế là xong món đậu đất nghiền thơm ngon.

Cordis nếm một muỗng, tuy không hoàn toàn giống vị khoai tây nghiền trước kia cậu từng ăn, nhưng mùi vị khiến cậu rất hài lòng.

Cậu thêm vào một loại bột sữa, là nguyên liệu nấu ăn có bán trên tinh cầu Z11— một loại bổ sung dinh dưỡng cho trẻ em, na ná sữa bột bổ sung canxi.

Bột sữa không rẻ, nếu không phải vì nghĩ ngày khai trương mà chỉ bán một món thì hơi đơn điệu, cậu còn chẳng nỡ mang ra dùng.

Cậu dùng nó thay sữa bò, làm đậu đất nghiền sẽ có mùi sữa béo ngậy.

Xác định công thức ổn định, cậu để Tiểu Tám tiếp tục đánh đậu đất nghiền, mấy á thư bên cạnh nhìn mà không nhịn được ghé sát.

“Chắc chắn đám nhóc sẽ thích món này.” Vị á thư vốn rất ít nói lên tiếng.

Cordis quay đầu mỉm cười: “Nhà cậu có em nhỏ à? Lúc về mang ít cho bé nhé?”

“Nó còn ở trong bụng.” Obin liếc nhìn bụng của á thư kia: “Giờ thì chưa ăn được.”

Cordis thoáng sựng vài giây tưởng mình nghe lầm, cậu không nhịn được nhìn về phía bụng của á thư ấy: “Bụng… bụng? Cậu ấy mang thai à?”

Á thư tóc đen có khí chất dữ dằn bỗng mềm xuống hẳn, anh ta cúi đầu nhìn bụng mình, trong mắt ánh lên sự dịu dàng khó nhận ra: “Sắp sinh rồi.”

“Chúc mừng.” Cordis hơi bối rối. Dù cậu biết ở thế giới này trùng cái phụ trách sinh sản, nhưng soi gương thì cậu vẫn cảm thấy mình là một nam nhân mà.

Ike và Reuel đều có thư phụ, nhưng cậu chưa từng gặp. Đây là lần đầu tiên cậu thấy một trùng đang mang thai.

Cậu nhìn anh ta thêm vài lần. Bốn á thư của nhóm Obin mặc đồ na ná nhau, sau trận chiến trên đường, quần áo đều bị rách chút, nhưng kiểu dáng vẫn là đồ bó ság tiện cho vận động, thu dọn lại trông cũng khá chỉnh tề.

Á thư mang thai cao gần bằng Cordis, chừng 1 mét 9, tóc đen, thân hình rất thon dài, nhìn qua lớp quần áo vẫn thấy cơ ngực cơ bụng, chẳng nhìn ra dấu hiệu bụng nhô.

“Mạo muội hỏi một chút, không phải đùa đấy chứ?” Cordis vẫn thấy khó tin.

Obin hiểu Cordis còn trẻ, bèn giải thích: “Tỉ lệ á thư thụ thai khá thấp, nhưng vẫn có thể sinh nhóc con. Có điều qua sáu tháng thì phải vào khoang trị liệu, Badas đã được năm tháng rồi.”

Cordis mỉm cười gật đầu. Cậu vẫn còn nhiều điều chưa rõ, nhưng vì chưa thân nên không dám hỏi bừa, sợ thất lễ.

Tỷ như sao mang thai còn đi chuyến vận chuyển này, đường xá nguy hiểm thế, cơ thể chịu nổi không, v.v.

Nhưng ở khu dân nghèo, kiếm tiền vốn đã khó, cậu không thể hỏi những chuyện như thế cho ra vẻ “không có thịt băm thì hỏi tại sao”.

Cordis vẫn chưa hiểu sâu về sinh lý Trùng tộc, thậm chí còn không biết có quân thư mạnh tới mức đẻ trứng ngay trên chiến trường.

Cậu thấy mình thiếu kiến thức sinh lý học của Trùng tộc, bèn lặng lẽ mở quang não đánh dấu, ngoài phần pháp luật ra, có lẽ nên thêm các khóa sinh lý.

Cậu đã đặt làm một loạt hộp đựng theo yêu cầu cho cửa hàng, múc đậu đất nghiền vào chén nhỏ, cẩn thận đậy nắp từng cái.

Quang não bỗng bật thông báo: hàng chuyển phát nhanh đến. Cordis giao phần đóng gói cho Tiểu Tám, chân tay nhẹ nhàng chạy ra.

Là tấm bảng hiệu cậu đặt đã tới.

Robot giao hàng đặt đồ ở cửa, Cordis mở ra kiểm tra, không có vấn đề gì, cho anh ta một đánh giá khen ngợi.

Nhìn ra ngoài đường thấy bảng hiệu của người ta thường là loại đèn màu chớp chớp, không hợp mắt cậu. Bảng cậu đặt chỉ là chữ thường giản dị.

Cậu dựng bảng, dán lên bên phải cửa lớn, bảng tự động hít chặt ngay.

Cordis lùi lại vài bước, ngắm dòng chữ trên bảng “Mỹ vị Tinh Cầu Màu Lam”, cậu rất hài lòng với cái tên mình nghĩ. Ban đầu cậu định gọi “Mỹ thực Hoa Hạ”, nhưng ngôn ngữ Trùng tộc không có “Hoa Hạ”, đành dịch thẳng ra như tên hiện giờ.

“Buổi chiều vui vẻ, Cordis, cửa hàng cậu sắp mở à?” hôm nay Yone để ý chỗ này cả ngày, thấy cửa lớn khu Q mở ra, ông ta lập tức tới ngay.

Ông ta ta tin rằng ngoài mình ra, còn rất nhiều quân thư cũng đang chờ.

Ông ta già rồi, sao giành nổi đám trùng trẻ, nên có cơ hội là phải tranh thủ trước.

Cordis quay đầu, thấy ông chủ cửa hàng bên cạnh thì mỉm cười chào lại: “Chưa mở đâu, vẫn theo khung giờ thường ngày.”

“Vậy cũng sắp rồi còn gì, có muốn mời tôi vào ngồi một lát không?” Yone hiền hòa, ngắm bảng hiệu một chút: “Hà, tên hay đấy.”

“Cảm ơn.” Cordis cười bất đắc dĩ: “Còn hai tiếng nữa mới tới giờ mở cửa thường ngày của tôi, ông chủ Yone một lát nữa quay lại nhé.”

Yone sầm mặt tiếc rẻ: “Không được thật à?”

“Chúng ta là hàng xóm thân thiết, mách nhỏ ông một tin: tôi sẽ mở sớm nửa tiếng. Ông tới sớm chút là được.” Cordis chớp mắt hạ giọng.

Yone vui ra mặt, trông như một trùng trung niên hào sảng bỗng biến thành cậu bé ngay tức thì.

“Khụ, vậy tôi không làm khó cậu nữa.” Yone cũng đáp lại một cái nháy mắt.

Cordis mỉm cười nhìn theo ông ta rời đi, xoay người đóng cửa lớn, kiểm tra tình hình trong tiệm lần nữa.

Tiểu Ái quét dọn rất sạch, khu ăn uống không dính một hạt bụi, bật hệ thống ánh sáng lên, nhìn vào thấy vô cùng ấm cúng.

Cậi quay lại bếp, lấy ra một mẻ khoai nướng mới ra lò, Cordis nhịn không được cảm thán: “Quả nhiên có trùng phụ giúp thì mới làm nhanh được.”

Vừa nãy cậu tự mình xoay sở ở bếp, tay chân làm như bay mà hiệu suất vẫn không bằng chia việc hợp tác.

“Xem ra để đi vào quỹ đạo còn xa.” Cordis biết sau khi mở cửa hàng thì không thể lúc nào cũng một mình làm hết, nhưng chuyện thuê nhân viên còn phải từ từ. Cửa hàng này cậu không định giấu giếm gì, nhưng cậu cũng hiểu sức hấp dẫn của khoai nướng mình làm đối với trùng; lỡ kéo tới kẻ trộm công thức thì chưa nói nhiều đến đối thủ cạnh tranh, chỉ sợ chính mình bị ép đóng cửa.

Mở cửa hàng sẽ kiếm nhiềi tiền hơn lúc bày quán trước đây, nhưng cậu còn có công việc bên quân đoàn, thời gian mở cửa mỗi ngày cũng có hạn.

Trong khi cậu đang nghĩ ngợi, tám tay Tiểu Tám vẫn vận hành không ngừng, đánh nhuyễn phần đậu đất nghiền đã hấp chín rồi bắt đầu cho gia vị.

Nhìn tám móng vuốt bay múa, Cordis bật cười. Cậu rất muốn sống kiểu có người máy lo liệu hằng ngày.

Hơn nữa người máy này lại tiết kiệm công sức, cuộc sống của cậu ngày càng ổn hơn.

Nghĩ vậy, cậu cũng bớt lo. Xe tới núi ắt có đường, trước mắt vẫn lo chu toàn nhiệm vụ khai trương hôm nay đã.

Đậu đất nghiền, khoai nướng, với rau trộn đều đã chuẩn bị xong. Dưới sự hỗ trợ của hai người máy và bốn á thư, Cordis đóng gói thành từng phần ăn.

Mỗi phần gồm một phần năm cân khoai nướng, 500g đậu đất bùn và 500g rau trộn; khai trương đại hạ giá, chỉ một trăm tinh tệ.

Càng gần giờ mở cửa, trong lòng Cordis vẫn không kìm được chút căng thẳng.

Đúng lúc ấy, quang não bật ra một nhắc nhở.

“Giao cái gì thế? Hình như đồ tôi mua đều tới rồi mà?” Nhìn thông báo giao hàng, Cordis nghi hoặc ra mở cửa.

Cửa vừa mở, cậu thấy hai người máy đứng đó, trên tay giơ hai bình điện tử trang trí tinh xảo.

“Chúc mừng bạn tốt của tôi, Cordis, khai trương vui vẻ!” Người máy bên trái phát ra giọng của Reuel, trên thân nhấp nháy hoa nhỏ, tay giơ bình điện tử vẫy vẫy.

“Chúc khoai nướng sớm ngày vươn ra bên ngoài tinh cầu Z11, Cordis số một!” Người máy bên phải phát ra giọng của Ike, đi vòng quanh Cordis xoay tròn.

Hai người máy có nhịp điệu riêng, lắc lư hát khúc ca vui mừng, hát xong lại dùng giọng Ike và Reuel đọc lời chúc thêm một lần.

Bất ngờ vui sướng khiến Cordis ngẩn ra, vội mở quay video, nén cười xem chúng biểu diễn xong rồi bảo chúng đặt bình điện tử ở cửa, sau đó cho hai anh giao robot một đánh giá khen ngợi.

Tiễn người máy đi, Cordis liền gửi video cho Ike và Reuel, để họ cùng thưởng thức hiệu quả món quà của mình, lại bày tỏ rằng sau này nếu họ có hỉ sự, cậu nhất định cũng sẽ tặng lời chúc tương tự.

Cảnh náo nhiệt ở cửa khiến nhóm quân thư đã chú ý từ sáng sớm không nén nổi, Yone nhờ lợi thế sát cửa hàng nên chạy nhanh nhất, tới trước tiên.

“Khai trương vui vẻ nhé, Cordis.” Yone cười ha hả.

Cordis mỉm cười: “Hoan nghênh, hoan nghênh.”

Khách nườm nượp kéo đến như ong vỡ tổ, cũng gần sát giờ mở cửa dự định, nên cậu đành mở trước. Vốn cậu muốn mở cửa thật yên tĩnh, nhưng quà của Ike và Reuel làm rộn ràng quá, hút hết sự chú ý.

Thấy một đám quân thư đổ vào phía mình, Cordis lập tức quay vào trong tiệm, dẫn ông chủ hàng xóm tới quầy gọi món.

Cậu giới thiệu: “Hôm nay là ngày đầu tiên khai trương, nên chỉ làm một phần ăn cố định, gồm khoai nướng, đậu đất nghiền và một phần rau trộn, mỗi phần một trăm tinh tệ, chỉ có một nghìn phần.”

“Tôi muốn một phần.” Yone rất cổ vũ, quét ngay một trăm tinh tệ.

Gist và Hyde theo sau bước vào, đứng sau lưng Yone.

“Hàng xóm khai trương thuận lợi nhé.” Hyde cười tít mắt, ló đầu sau lưng Gist nhìn về quầy gọi món: “Tôi với Gist, mỗi trùng một phần.”

“Được.” Cordis lấy ra hai phần đã đóng gói: “Các anh có thể ăn trong tiệm, cũng có thể mang đi.”

Gist nhận túi đã gói, đảo mắt nhìn quanh tiệm. Trong tiệm đã có khách; mấy á thư ngồi ở góc, cúi đầu ăn với vẻ mặt đầy thỏa mãn.

Đấy là nhờ món “ăn thử miễn phí” mà Cordis nhờ Obin và mọi người giúp — đúng nghĩa “ăn bạo”.

“Chúng ta ngồi chỗ đó nhé?” Hyde cũng mê khoai nướng; giờ ông chủ đã mở cửa hàng, anh ta càng yên tâm, trong lòng cũng phấn khởi.

Hai trùng ngồi đối diện. Hyde vừa mở gói xong đã thấy Gist đã ăn, bèn cảm khái: “Ôi chao, nhìn cậu ăn vui thế này, tôi thấy đời như sắp viên mãn.”

“Ăn đi.” Gist ngẩng đầu nhìn anh ta.

Hyde cười hì hì, vừa mở ra đã thấy hai món lạ mắt: “Hai món mới này là gì vậy?”

Gist ngửi thấy một mùi hương kỳ lạ. Anh ta ngẩng lên thấy Hyde cầm muỗng nhỏ múc thứ sánh vàng bỏ vào miệng, giây sau đôi mắt mở to.

“Ngon quá!” Hyde xúc luôn một muỗng to dí về phía miệng Gist: “Cậu nếm thử đi.”

Gist cau mày, nhưng miệng lại tự mở, đón muỗng mà Hyde đưa tới. Vị thật kỳ lạ, còn lạ hơn khoai nướng, mềm mịn tinh tế, hơi ngọt; nuốt xong còn đọng chút dẻo dính trong khoang miệng, muốn lập tức ăn thêm một muỗng nữa.

Anh ta không rảnh để ghét bỏ Hyde nữa, cúi đầu mở hai hộp nhỏ: một hộp là thứ đặc sệt màu vàng sữa, một hộp là lá xanh, ngửi lên cũng rất thơm, mùi không giống khoai nướng hay đậu đất nghiền.

Ăn một miếng thấy trôi tuồn tuột, có thể làm vị khoai nướng và đậu đất nghiền trở nên thanh mát hơn.

“Ăn khoai nướng trước, rồi ăn đậu đất nghiền, sau đó ăn cái màu xanh này.” Gist nghiêm túc nói.

Mắt Hyde sáng rỡ: “Đậu đất đúng là món thần linh ban cho chúng ta đó, Gist, thường ngày cậu đâu có nói nhiều như vậy.”

Gist cúi đầu ăn tiếp.

Khách vào ngày càng đông, chỗ ngồi trong tiệm nhanh chóng kín hết. Những khách đến sau cầm phần ăn đi ra ngoài, rồi đứng ngoài cửa hàng ăn luôn.

Hàng trùng trước quầy mỗi lúc một dài hơn.

Cordis cài một hệ thống quản lý ăn uống trên quang não, hiện giờ cậu có thể nhìn biết rõ: mới mở cửa vỏn vẹn mười phút, một nghìn phần ăn đã bán đi một nửa.

Cordis nghĩ nếu trí nhớ của cậu đủ tốt, hôm nay hẳn có thể nhớ mặt quân thư của cả khu cư trú một lượt.

“Sinh ý không tồi.”

Nghe giọng quen, Cordis ngẩng đầu liền thấy một thân ảnh gầy nhỏ, cậu nở nụ cười: “Chủ tiệm sửa chữa!”

Ông chủ á thư: “…” Bọn họ quen biết cũng lâu, hình như cậu ta vẫn chưa từng giới thiệu tên mình.

Cordis ra hiệu để Tiểu Tám đang bổ sung năng lượng lại đây, nhận nhiệm vụ lấy suất ăn, thu tiền và thao tác quầy.

Cậu ra hiệu bảo ông chủ á thư thong thả, dặn Tiểu Tám, nhìn nó thực hiện lại hoàn toàn động tác của cậu, lại không ngừng giới thiệu thông tin phần ăn hôm nay, sau đó mới hài lòng bưng một phần ăn long trọng đã chuẩn bị sẵn ra.

“Tôi tên Morrie, tặng cậu quà, chúc khai trương vui vẻ.” Morrie tự giới thiệu xong thì đưa gói đồ trong tay cho Cordis.

“Cảm ơn!” Cordis nhận cái hộp hơi nặng tay, đưa lại cho anh ta phần ăn long trọng.

Vừa nhận quà rầm rộ của bọn Ike xong, giờ kiểu dùng túi gọn gàng thế này lại hợp gu cậu hơn hẳn, cậu rất thích.

Morrie xách cái túi lớn hơn loại thường dùng gần đây, trong lòng hài lòng. Nhìn quanh thấy trong tiệm kín chỗ ngồi, anh ta hất cằm: “Sinh ý không tệ, quà đưa rồi, tôi đi đây.”

Cordis gật đầu: “Giờ không tiện khoản đãi, lần sau có dịp tôi mời cậu qua nhà tôi nhé.”

“Nếu có khoai nướng đãi, tôi sẽ đến đúng giờ.” Khuôn mặt tái nhợt của Morrie nở nụ cười chân thành.

“Có việc này, phiền cậu mang giúp.” Cordis quay lại bếp, lấy thêm một túi phần ăn đã chuẩn bị: “Phiền cậu đưa đến quán rượu của lão Johan giùm, cho lão Johan.”

Nếu không nhờ ông ta chỉ chỗ mua đậu đất, cậu khó mà vừa thỏa mãn sở thích ăn uống của mình vừa kiếm được tiền. Lần trước đến tiệm Morrie, cậu quên mang phần ăn tặng lão Johan; lần này khai trương nhờ Morrie đưa giúp một phần, có lẽ sẽ thể hiện thành ý hơn so với để người máy đi giao?

Cordis cũng không chắc.

Morrie hừ cười: “Lão Johan không dễ lấy lòng vậy đâu, nhưng khoai nướng của cậu chắc chắn đáng để ông ấy tặng cậu một ly rượu ngon.”

Có nghĩa là anh ta đồng ý mang giúp, Cordis liên tục nói cảm ơn.

Morrie xách cái túi rõ to, bị hàng quân thư đang xếp hàng nhìn chằm chằm đến khó chịu, anh ta ừ một tiếng chấm dứt câu chuyện, đi thẳng ra ngoài.

“Cậu chủ, phần ăn của cậu có hạn lượng, xếp hàng lần hai cũng không bán sao?” Đã có quân thư ăn xong rồi xếp hàng mua thêm bị Tiểu Tám từ chối, thấy Cordis đứng bên cạnh bèn cao giọng hỏi.

“Xin lỗi, tiệm mới khai trương, phần ăn này xem như phúc lợi, nên mỗi trùng giới hạn mua một lần.” Cordis nhìn qua, phần ăn còn lại chưa đến một trăm phần.

Cũng xấp xỉ dự tính của cậu về số trùng ở khu cư trú, để lại một ít cho Ike và Reuel, nhóm trung úy Marlec là vừa khít.

“Nhưng hôm nay còn có khoai nướng bán thêm, muốn thì có thể mua.” Cordis vừa từ chối xong đã vội bổ sung.

Quân thư mặt đen thui trừng trừng người máy sau quầy, nhìn tám móng vuốt quen thuộc, trên người như nhói đau, cố nén ý muốn dùng vũ lực.

“Tôimuốn một trăm cân khoai nướng.” Anh ta lạnh giọng.

Đứng sau anh ta, một quân thư khác đặt tay lên vai, nghiến răng: “Trùng đại ca, làm quá rồi đấy?”

Quân thư mặt đen thoáng co đồng tử. Giọng này sao giống y hệt cái thằng bình thường hay đè anh ta ra đánh vậy. Sao tên đó cũng đi xếp hàng?

“Hôm nay khoai nướng hạn mua 50 cân.” Tiểu Tám giải thích ôn hòa.

Quân thư sắc mặt đen: “… Vậy lấy 50.”

“Vâng, cảm ơn đã ủng hộ, 500 tinh tệ.”

“Ô hô, cậu chủ nhỏ hào phóng ghê, hôm nay được mua 50 cân, gom ít đem qua chỗ lão Johan uống rượu đi?” Nghe được có thể mua 50 cân, đám quân thư còn đang không mấy hài lòng vì phần ăn mới chỉ được mua một lần lại phấn chấn hẳn.

Mấy quân thư đang ngồi trong tiệm ăn từ tốn, định tìm cơ hội kéo gần quan hệ với cậu chủ cũng ngồi không yên nữa. Không chạy nhanh ra xếp hàng lát nữa bị bọn “súc sinh” kia mua sạch thì sao?

Tức tốc hành động: cái gì còn lại thì nhét thẳng vào miệng, thứ nuốt không kịp thì ôm vào ngực, phóng như gió ra cuối hàng.

Khi Ike và trung úy Marlec tới, trong tiệm vẫn đang xếp hàng. Quân thư mua được khoai nướng ôm mấy túi to rời hàng là lao đi ngay.

Trong tiệm chỉ còn lác đác vài trùng.

“Khai trương vui vẻ nhé, Cordis.” Ike còn định đến sớm, lần trước Cordis bày quán anh ta không gặp thì thôi, không ngờ lần này mở tiệm mà anh ta vẫn không tới sớm hơn được.

Trung úy Marlec liếc một cái đã thấy nhóm Obin ngồi góc, anh ta bước lại, ngồi đối diện: “Tối nay còn ở đây à? Hay vào căn cứ ở một đêm, trong căn cứ còn nhiều giường trống.”

Obin thấy anh ta là hơi căng thẳng: “Không được, cảm ơn ngài trung úy Marlec.”

“Có gì đâu mà cảm ơn, hiếm lắm mới gặp. Trước kia không biết các anh với bọn nhỏ sống kiểu gì, giờ gặp thì phải quan tâm chút chứ.” Trung úy Marlec gãi đầu ngượng ngùng.

Ike nhìn quân thư vừa trả tiền xong là chạy như trốn, tò mò: “Ơ, tôi còn tưởng sẽ rất náo nhiệt.”

“Lúc đầu náo nhiệt lắm… Sau đó mua xong tụ lại ngoài cửa suýt nữa thì đánh nhau, nên họ quyết định mang đồ về nhà luôn.” Cordis cũng thấy cạn lời.

Chỉ còn biết may là vì miếng ăn, nhóm quân thư này vẫn nể mặt cậu, có ý thức không đánh trong tiệm, toàn kéo ra ngoài mới ‘vận động’.

Toàn là đấm quyền rớt ‘thịt’, cậu không nỡ nhìn.

Cordis dùng quang não bảo Tiểu Ái đem suất ăn cậu chuẩn bị sẵn tặng Ike và trung úy Marlec ra. Hai trùng tới đúng lúc, việc bán hàng đã xong, phần chuẩn bị cho khai trương coi như trơn tru, giờ cậu có thời gian ngồi ăn với bạn bè.

Nếu mà không có “khí thế lãnh đạo” của trung úy Marlec ngồi ngay đây thì còn tuyệt hơn.

Ike liếc vị trung úy hiền hòa mà ‘đáng sợ’ kia, cúi đầu gửi tin nhắn quang não cho Cordis.

“Nhìn quang não đi.” Ike nháy mắt với Cordis.

“Gì mà thần bí thế?” Cordis tò mò mở tin.

Ike: Cậu đối tác của cậu và “đồng bạn tốt đã giải ngũ” của trung úy Marlec là một đôi. Trước đây họ vẫn ở khu dân nghèo, không có tin tức truyền về. trung úy Marlec không dám quấy rầy. Lần này điều tra vụ đậu đất mới biết trùng ‘đồng bạn tốt’ ấy đã qu·a đ·ời hai năm. Anh ấy áy náy, nên lần hợp tác này mới phá lệ suôn sẻ như vậy.

Cordis xem xong chuyện bát quái này, không nhịn được ngẩng nhìn Ike, khẽ hỏi: “Thật sao?”

“Chắc chắn thật.” Ike gật đầu quả quyết: “Tôi với Reuel cùng hỏi thăm tin từ phía thư phụ của bọn tôi.”

“Xem ra tôi càng nên cảm ơn họ.” Cordis nhìn về phía Obin đang hơi co người lại.

Tiểu Ái đã bưng suất ăn ra, Cordis bước lên đón: “Trung úy Marlec, khoản đãi có gì sơ sài mong ngài bỏ quá cho ạ!”